Thứ Tư, 5 tháng 3, 2025

Ai là thợ gặt của Chúa?

 “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về.” (Lc 10,2)

Lời khẳng định này chắc chắn đúng khi Thánh Luca viết nó vào thế kỷ thứ nhất. Khi ấy, cả thế giới đang chờ đón Tin Mừng, mà số thợ gặt chỉ vỏn vẹn mười hai Tông Đồ. Nhưng liệu điều này có còn đúng trong thế kỷ XXI hay không?

Không có gì phải nghi ngờ rằng ngày nay, mùa gặt vẫn còn dồi dào. Thế giới hiện có hơn bảy tỷ người, mà phần lớn chưa được đón nhận Tin Mừng. Nhưng câu hỏi đặt ra là: Liệu thợ gặt có thực sự ít không?

Câu trả lời phụ thuộc vào định nghĩa của chúng ta về thợ gặt. Nếu cho rằng chỉ có hàng giáo sĩ và những người sống đời thánh hiến là thợ gặt, thì thực sự con số này đang giảm sút đáng lo ngại. Có biết bao giáo xứ thiếu linh mục, và con số tu sĩ ngày càng ít dần. Nhưng hàng giáo sĩ và tu sĩ chỉ chiếm khoảng 1% tổng số thành viên trong Giáo Hội. Nếu hiểu rằng tất cả những người đã lãnh nhận Bí tích Rửa Tội đều là thợ gặt, thì thực ra số lượng này không hề nhỏ. Hiện nay, Giáo Hội Công Giáo có hơn một tỷ tín hữu, tức là cứ sáu người trên thế giới thì có một người là thợ gặt của Chúa. Một con số dư sức để thu hoạch mùa màng dồi dào mà Thiên Chúa đã chuẩn bị cho Giáo Hội.

Đáng tiếc thay, nhiều người đã chịu phép Rửa Tội lại không nhận ra mình là thợ gặt trong cánh đồng của Chúa. Họ không ý thức rằng làm môn đệ cũng có nghĩa là trở thành tông đồ. Họ cần đọc lại sắc lệnh Tông Đồ Giáo Dân của Công Đồng Vaticanô II, trong đó nhấn mạnh:

“Hoạt động tông đồ giáo dân có một vai trò đặc biệt và không thể thay thế trong sứ vụ của Giáo Hội. Thực vậy, Giáo Hội không bao giờ có thể thiếu sự đóng góp của giáo dân, vì sứ vụ này bắt nguồn từ chính ơn gọi Kitô hữu của họ. Kinh Thánh chứng minh rằng ngay từ những ngày đầu của Giáo Hội, hoạt động của giáo dân đã diễn ra cách tự phát và đầy hiệu quả.” (x. Cv 11,19-21; 18,26; Rm 16,1-16; Pl 4,3)

Theo truyền thống, công đồng đại kết đầu tiên của Giáo Hội, Công Đồng Nicêa, chính là do một giáo dân triệu tập: Hoàng đế Constantinô.

Thánh Phaolô đã ví Giáo Hội như một thân thể có nhiều chi thể, mà mỗi chi thể đều quan trọng để bảo đảm sự hoạt động của toàn thân:

“Như thân thể chỉ là một mà có nhiều bộ phận, mà các bộ phận của thân thể tuy nhiều nhưng vẫn là một thân thể, thì Đức Kitô cũng vậy. Thật thế, tất cả chúng ta, dù là Do Thái hay Hy Lạp, nô lệ hay tự do, đều đã chịu phép Rửa trong cùng một Thần Khí để trở nên một thân thể.” (1 Cr 12,12-13)

Người giáo dân không được quên phẩm giá và trách nhiệm lớn lao của mình, cũng như nhu cầu cấp thiết của Giáo Hội đối với họ. Chính họ là “muối cho đời”, “ánh sáng cho trần gian”. Công Đồng Vaticanô II khẳng định rằng không có bậc sống nào là trọn lành hơn bậc sống nào. Mọi người đều được kêu gọi nên thánh nhờ Bí tích Rửa Tội. Qua Bí tích Rửa Tội và Thêm Sức, giáo dân tham dự vào chức tư tế chung của Đức Kitô. Họ được Thiên Chúa ban cho những ân sủng và đặc sủng, không chỉ để thánh hóa bản thân mà còn để xây dựng Giáo Hội. Các ân sủng này cần được hàng giáo phẩm nhận biết và khuyến khích sử dụng.

Người giáo dân là "tư tế của trật tự trần thế." Họ là những nhà lập pháp, thẩm phán và nhà hành pháp, những người làm luật, giải thích và thực thi luật pháp của xã hội. Họ cũng là những bậc cha mẹ, những nhà giáo dục đầu tiên trong tế bào căn bản nhất của xã hội: gia đình. Trong nghi thức Rửa Tội, Giáo Hội nhắn nhủ cha mẹ rằng:

“Anh chị sẽ là những người thầy đầu tiên dạy đức tin cho con mình. Mong rằng anh chị cũng sẽ là những người thầy tuyệt vời nhất, bằng chính đời sống chứng tá của mình.”

Sách Sáng Thế trình bày gia đình như tổ chức nền tảng đầu tiên của xã hội. Công Đồng Vaticanô II gọi gia đình là “hội thánh tại gia” (Ecclesia domestica). Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II còn gọi gia đình là “thánh địa của sự sống” giữa “nền văn hóa sự chết”. Chính trong môi trường gia đình, ơn gọi linh mục và đời sống thánh hiến được gieo trồng và nuôi dưỡng. Đa số các giáo viên trong hệ thống giáo dục Công Giáo cũng chính là giáo dân.

Dĩ nhiên, trong thế giới này, chỉ có Thiên Chúa là Đấng không thể thay thế. “Nghĩa trang đầy những người từng được cho là không thể thay thế.” Nhưng trong Vương Quốc của Thiên Chúa, mỗi người đều là duy nhất, không thể lặp lại, được ban ân sủng và là người không thể thiếu.

Mọi Kitô hữu đều là thợ gặt trong cánh đồng của Chúa. Và mùa gặt hôm nay thực sự bội thu. Xin cho chúng ta cùng nhau góp phần thu hoạch mùa màng cho Thiên Chúa.

 Trích trong God's Sense of Humor and Sixty Other Homilies - Rodney Kissinger S.J

 


Thứ Năm, 27 tháng 2, 2025

Thập giá trổ sinh hoa trái



Kính thưa cả nhà!

Trong bầu khí se lạnh của miền Bắc và trong tinh thần của người lữ hành lên đường, con chợt nhớ đến câu tục ngữ "môi hở răng lạnh" và "một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ". Những câu tục ngữ này diễn tả một thực tại sâu sắc: chúng ta được liên kết với nhau không chỉ trong tình máu mủ ruột thịt mà còn trong tình yêu của Thiên Chúa.

Biến cố chú Lực bị ngã đột ngột dẫn đến chấn thương sọ não thực sự là một cú sốc lớn đối với cô Thơm, các em và toàn thể gia đình mình. Không chỉ vậy, những tin tức về bác Kế, bác Toản vẫn đang đau bệnh, cùng với những khó khăn và thử thách mà nhiều người trong gia đình chúng ta đang đối diện, cũng khiến lòng chúng ta nặng trĩu.

Nếu bệnh tật và đau khổ chỉ dừng lại ở sự mất mát và khổ đau, thì thật khó để tìm thấy một ý nghĩa nào trong đó. Nhưng trong ánh sáng đức tin, chúng ta có thể nhận ra rằng ngay cả những đau khổ cũng có thể trở nên một phần của kế hoạch yêu thương mà Thiên Chúa dành cho chúng ta.

Thánh Phaolô nói: "Anh em là thân thể của Đức Kitô, và mỗi người là một bộ phận của thân thể ấy" (1 Cr 12,27). Chúa Giêsu là Đầu, còn chúng ta là các chi thể. Khi một chi thể đau, cả thân thể cùng đau. Khi một người trong gia đình chịu thử thách, tất cả chúng ta đều bị ảnh hưởng và được mời gọi nâng đỡ nhau bằng tình yêu và lời cầu nguyện.

Từ đó, con suy nghĩ đến hai điều:

  1. Những bệnh tật và thử thách mà người thân chúng ta đang gánh chịu không phải vô nghĩa, nhưng có thể được kết hợp với thập giá của Chúa Kitô. Khi chúng ta biết dâng lên Chúa những đau khổ của mình, chúng ta sẽ được hiệp thông sâu xa hơn với cuộc khổ nạn của Ngài. Như thánh Phaolô nói: "Giờ đây, tôi vui mừng vì được chịu đau khổ vì anh em, và lấy xác phàm mình mà bổ khuyết những gì còn thiếu trong cuộc thương khó của Đức Kitô" (Cl 1,24).
  2. Ý nghĩa của bệnh tật và đau khổ trong đức tin:
    • Sự sống và sức khỏe là một hồng ân vô giá Thiên Chúa ban tặng. Vì thế, chúng ta cần sống tâm tình tạ ơn Chúa mỗi ngày, thể hiện qua đời sống cầu nguyện, tham dự Thánh Lễ, hy sinh hãm mình và làm các việc lành bác ái.
    • Chúng ta được mời gọi biến cuộc đời mình thành lời ca ngợi Thiên Chúa và là chứng tá sống động cho tình yêu Ngài giữa thế gian. Khi chúng ta sống yêu thương, chúng ta giúp những người xung quanh nhận ra một Thiên Chúa luôn hiện diện và đồng hành với con người.
    • Vì sức khỏe là quà tặng Chúa ban, chúng ta cần biết trân trọng và bảo vệ, tránh những lối sống hủy hoại thân thể như ăn uống quá độ, thiếu điều độ trong sinh hoạt hay những thói quen không lành mạnh khác.

Chính vì thế, con muốn bày tỏ lòng biết ơn đối với bác Kế, bác Toản, chú Lực và tất cả những ai đang vác thập giá đau bệnh. Khi những đau khổ của các bác, của chú được kết hợp với thập giá của Chúa Giêsu, những đau khổ ấy có thể trở nên nguồn ơn thiêng liêng cho chính 2 bác, chú Lực và cho cả gia đình chúng ta.

Đồng thời, con cũng nhận ra rằng mình cần biết ơn Chúa nhiều hơn mỗi ngày vì món quà sự sống Ngài đã trao ban. Con sẽ cố gắng hơn nữa để sống yêu thương, bác ái với mọi người, đặc biệt là với những người thân yêu trong gia đình.

Hôm nay, con phải lên đường tham dự những ngày tĩnh tâm cần thiết cho hành trình ơn gọi của mình. Dù phải tạm biệt chú, cô và các em trong khi chú vẫn còn yếu, cô và các em còn vất vả, và lòng con vẫn còn lo lắng nhiều điều, nhưng con tin rằng lúc này hơn bao giờ hết, lời cầu nguyện là điều quan trọng nhất. Chúng ta hãy phó thác mọi sự trong bàn tay yêu thương của Thiên Chúa, vì Ngài luôn có những kế hoạch tốt đẹp dành cho chúng ta.

Hành trình phía trước của con, của các bác, của chú có thể còn nhiều thử thách, nhưng con tin rằng Thiên Chúa là Đấng nhân hậu và giàu lòng thương xót. Như lời Thánh Vịnh: “Lạy Chúa, muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương!” (Tv 136,1).

Con xin cảm ơn cả nhà rất nhiều!

Thứ Hai, 17 tháng 2, 2025

Chúa Nhật VI TN năm C

 Chúa Nhật VI TN C

Kẻ yếu thế và Mối Phúc Thật của Đức Giêsu

Underdog – Arnel Aquino, SJ

https://onelostsheep.net/2025/02/16/underdog-arnel-aquino-sj/

Từ “underdog” (kẻ yếu thế) xuất phát từ những trận đấu chó, nơi một số người đặt cược vào con chó có cơ hội thua cao hơn. Họ có một linh cảm rằng con chó yếu hơn đó lại có thể tạo nên một bất ngờ và giành chiến thắng. Một “bất ngờ” xảy ra khi kẻ thách đấu yếu hơn lại đánh bại đối thủ mạnh hơn.

Theo Mối Phúc của Đức Giêsu, sự bất ngờ này sẽ đến với những kẻ yếu thế trong thời của Người: những người nghèo, đói khát, khóc lóc và bị ghét bỏ. Tại sao họ nghèo và đói khát? Vì mọi đất đai ở Israel đều thuộc về Hoàng đế Caesar. Ông ta cho vua Hêrôđê thuê và thu thuế. Hêrôđê lại cho những kẻ thân tín thuê và thu thuế. Những kẻ thân tín lại cho tá điền và người ở trọ thuê và tiếp tục thu những khoản thuế nặng nề hơn nữa, khiến người nghèo càng trở nên cơ cực và đói khát. Tại sao người nghèo “khóc lóc”? Ngoài những khó khăn trong cuộc sống, họ còn bị làm cho tin rằng họ xa rời Thiên Chúa vì họ bị coi là ô uế. Nhưng nếu mỗi ngày anh phải vật lộn chỉ để có cái ăn, liệu anh có còn để ý đến những luật lệ về sạch hay không sạch, được phép hay không được phép chạm vào gì, nói gì, đi đâu, rửa cái gì và rửa thế nào không? Sự thanh sạch theo nghi thức rất quan trọng, nhưng còn quan trọng không khi con cái anh đang đói lả trước mặt anh? Cuối cùng, tại sao họ bị ghét bỏ? Vì cả chính quyền lẫn tôn giáo đều xem người nghèo như những kẻ cứng đầu, bẩn thỉu, là cái gai trong mắt họ. Nhưng Mối Phúc Thật—ồ! Chúng hứa hẹn một sự đảo ngược cho những kẻ yếu thế.

Chúng ta, người Philippines, có một tâm lý dân tộc là luôn ủng hộ kẻ yếu thế. Nhưng đáng tiếc là có mặt trái. Nhiều người đã lợi dụng sự cảm thông này của chúng ta. Để ghi điểm trong mắt chúng ta, họ tự quảng bá mình là những người từng nghèo khổ, đói khát, khốn cùng và bị áp bức. Nói ngắn gọn, họ tự nhận là “kẻ yếu thế”! Dù thực ra, họ chưa từng là nạn nhân bao giờ. Nhưng, anh chị em ơi, việc đóng vai nạn nhân trong chính trị hiệu quả là vì chúng ta đã quen với chiêu trò này trong các mối quan hệ thường ngày.

Tôi thấy có hai trường hợp chúng ta hay chơi “lá bài nạn nhân”. Thứ nhất, khi chúng ta muốn kéo bạn bè về phe mình để chống lại kẻ thù cá nhân, dù họ chẳng liên quan gì đến mâu thuẫn đó. Chúng ta cố gắng lấy lòng thương hại của họ bằng cách bóp méo câu chuyện, làm mình trông như người vô tội, là kẻ đáng thương. Dù trong thâm tâm, chúng ta biết rõ mình cũng “có chó trong cuộc chiến” (tức là có dính líu đến chuyện này). Thứ hai, chúng ta đóng vai nạn nhân khi biện hộ cho những lỗi lầm của mình thay vì chịu trách nhiệm. “Đúng, tôi đã ngoại tình nhiều lần. Nhưng chỉ vì vợ con tôi không còn trân trọng tôi nữa.” “Anh nói tôi kiểm soát và thao túng? Nhưng tôi chỉ muốn điều tốt nhất cho anh và cho dự án này thôi.” “Anh đâu có biết tôi đã hy sinh bao nhiêu vì anh. Tôi làm tổn thương anh ư? Nhưng anh làm tôi đau trước!” Đằng sau thứ ngôn ngữ của một kẻ bị hại lại ẩn giấu chính lỗi lầm mà chúng ta biết rõ mình có tội. Và khi sự thật bị lật tẩy, chúng ta liền đóng vai kẻ yếu thế. Buồn cười là mới hôm Valentine vừa qua, tôi thấy một bức ảnh chế rất đúng với chiêu trò này: “Cô ấy đâm tôi, nhưng lại giả vờ như chính cô ấy là người đang chảy máu.”

Mối Phúc của Đức Giêsu bảo đảm rằng những kẻ yếu thế, những nạn nhân thực sự, sẽ nhận được phần thưởng của họ. Đức Giêsu không nói: “Hạnh phúc thay chúng ta, những kẻ yếu thế, vì chúng ta sẽ báo thù và làm cho những kẻ áp bức mình chịu đựng lại những đau khổ như đói khát, khóc lóc và bị bách hại!” Đúng là sau các Mối Phúc có các lời cảnh báo. Nhưng Mối Phúc Thật được gọi là Mối Phúc vì điều bất ngờ không phải là sự trả thù, mà là phúc lành dành cho những nạn nhân. Đức Giêsu chưa bao giờ bạo lực hay báo oán. (Tôi biết. Đôi khi chúng ta ước gì Người như thế. Nhất là khi chúng ta bị chèn ép đau đớn.) Nhưng rồi, chuyện gì sẽ xảy ra với những kẻ áp bức? Chúng ta để chuyện đó cho Thiên Chúa. Phán xét sau cùng không phải việc của chúng ta, thưa anh chị em. Cuối cùng, chỉ mình Thiên Chúa mới là Đấng công minh chính trực.

Anh chị em biết không, tôi hay tưởng tượng về Mối Phúc cuối cùng như thế này. Tôi không biết tại sao, nhưng tôi cứ hình dung như vậy. Những anh chị em của chúng ta—những người chưa bao giờ được hưởng những tiện nghi mà ta coi là bình thường; những người chưa từng được ăn một bữa thật ngon, chưa từng ở trong một ngôi nhà rộng rãi, chưa từng được bác sĩ giỏi chữa bệnh; những người cả đời chỉ là kẻ phục vụ, làm lụng cực nhọc, mà vẫn thiếu thốn—có lẽ họ sẽ hạnh phúc hơn chúng ta rất nhiều trong Mối Phúc cuối cùng. Ồ, chúng ta cũng sẽ hạnh phúc ở đó. Nhưng vì sự dư dật và tự do của thiên đàng hầu như chưa từng hiện hữu trong đời họ trên trần thế, có lẽ niềm vui của họ sẽ còn lớn hơn niềm vui của chúng ta—những người đã nhiều lần được nếm thử thiên đàng ngay trên mặt đất này. Nhưng chúng ta sẽ cảm thấy ổn thôi. Không sao cả. Cũng như khi cha chúng ta mua gà rán Jollibee về nhà, chúng ta thấy anh chị mình vui mừng hơn mình, vì họ chưa bao giờ được ăn Jollibee, bởi họ là người phải chăm sóc chúng ta khi cha mẹ vắng nhà. Nhưng không sao, anh à. Không sao, chị à. Thấy người nghèo vui hơn mình trong Mối Phúc cuối cùng, đó sẽ là niềm vui của chúng ta. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của tôi thôi. Tôi tin rằng trong Mối Phúc cuối cùng, Thiên Chúa sẽ không bạo lực hay báo oán. Nhưng tôi tin rằng Thiên Chúa sẽ công bằng theo cách đầy yêu thương.

“Vậy, thưa cha Arnel, chúng ta có nên biến mình thành nạn nhân thực sự hôm nay để được hạnh phúc trong Mối Phúc cuối cùng không?” Không. Đó là hành xác, không phải Kitô giáo. Thay vào đó, chúng ta hãy làm phần của mình: quan tâm đến những kẻ yếu thế và bảo vệ những nạn nhân đang sống quanh ta. Nhất là khi những “kẻ mạnh” của đất nước ta dường như không có một kế hoạch rõ ràng và bền vững nào để nâng đỡ họ. Họ quá bận rộn với việc tranh cử hay đóng vai nạn nhân. Hoặc cả hai.

Đến khi thời điểm đó đến, ai biết được, anh chị em? Những người nghèo, đói khát, khóc lóc và bị ghét bỏ của thế gian này—có lẽ họ sẽ là những người cầu thay tốt nhất cho chúng ta khi Mối Phúc cuối cùng, khi sự đảo ngược sau cùng xảy đến.

 

Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2025

Lỗi của tình yêu?

 Yêu thương nào cũng đáng được trân trọng cả. Nhưng đôi khi trái tim ta cũng lỗ chỗ vết thương bởi những yêu thương lỗi, những lỗi tại yêu thương sai cách.

Như những đứa trẻ được cha mẹ yêu thương khiến chúng ngạt thở, khiến chúng phải dối gạt cha mẹ mình để được…thở. Bởi thứ yêu thương đầy kiểm soát. Vì lo lắng- cha mẹ nào mà không lo lắng? Vì suy nghĩ: Con mình còn bé. Con trong mắt cha mẹ thì mãi mãi còn bé cả khi con đã 30 tuổi, 40 tuổi.

Như những người vợ hết mực yêu chồng nhưng mở miệng ra là chê bai chồng. Vì sợ mình khen anh ta sẽ… tinh tướng, cứ nghĩ mình ngon, mình oách. Và cả những người chồng một mực yêu vợ nhưng chẳng bao giờ nói ra những câu tử tế, ngọt ngào. Vì sợ đàn ông mà nói thế thì sến sẩm quá. Rồi đổ tại tính đàn ông khô khan.

Như cái câu: Yêu cho roi cho vọt. Càng yêu thì càng khe khắt với nhau, càng đòi hỏi nhau phải thế này, phải thế nọ. Mà nói với nhau toàn lời roi vọt. Mà vì yêu nên cứ bắt ne bắt nẹt nhau dù với người ngoài thì miệng mồm ngon ngọt thế, tử tế, lịch sự thế kia mà?

Lỗi của yêu thương còn là việc ta tự biến mình thành cái bóng của nhau. Vì yêu mà tự gọt giũa mình cho vừa mắt bạn đời. Đúng! Hôn nhân cần cả hai cùng gọt giũa để vừa khít với nhau nhưng nếu như ta tự biến mình thành người khác, tự đổi màu chính mình chỉ vì chồng ta, vợ ta thích màu đó thì ta đâu còn là ta của cái người anh ta, cô ta đã vì thế mà yêu ta?

Yêu thương nào cũng đáng trân trọng cả. Nhưng giá kể như ta yêu thương một ai đó vừa khít mong đợi của họ dành cho ta thì yêu thương ấy được nhân lên gấp bội. Là ta tốt đẹp lên vì yêu họ. Là họ tốt đẹp lên vì được ta yêu. Là học thấu hiểu nhau nhiều hơn. Cha mẹ thấu hiểu con cái. Vợ chồng thấu hiểu nhau. Để cái yêu của mình khiến họ hạnh phúc chứ không làm đau họ. Nên yêu thương cũng cần phải học. Là học hiểu nhau vậy! Là để tâm thay vì để ý. Là hạnh phúc vừa miệng nhau khiến hôn nhân thành bữa tiệc ngon vậy. Là yêu thương vừa khít con mình như thể ta là bản thiết kế cha, bản thiết kế mẹ duy nhất của con vậy.

Hôm nay, bạn sẽ hỏi con mình, bạn đời mình câu này chứ? Rằng: Mình đã yêu thương vừa miệng, vừa tim nhau chưa?

Nhà Văn Hoàng Anh Tú

 

Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2024

Mùa Vọng 2024

Ý nghĩa của Mùa Vọng được tóm tắt qua hình ảnh sau đây





-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Bài Viết
Mùa Vọng: Hành Trình Trông Đợi và Hy Vọng[1]

Mùa Vọng, khởi đầu năm Phụng vụ, là thời gian chuẩn bị tâm hồn để mừng lễ Giáng Sinh, kỷ niệm Ngôi Hai Thiên Chúa xuống thế làm người. Đây cũng là dịp giúp người Kitô hữu nhìn lại cuộc sống, làm mới đức tin và hướng về tương lai trong niềm hy vọng vào ngày Chúa trở lại.

Ý Nghĩa Mùa Vọng

Mùa Vọng là gì? 

Mùa Vọng (Vietnamese) = Advent (English) = Adventus (Latinh) = có nghĩa là “đến gần” = sự xuất hiện của một người sắp đến. Advent còn có ý nghĩa là Mùa “trông đợi”, “mong chờ”. Vì thế, Advent mới được dịch sang là Mùa Vọng. 

Ý nghĩa của từ "Vọng" = chờ đợi, trông mong, chờ đợi, ngưỡng mộ[2]

Trong Mùa Vọng, Giáo Hội mời gọi chúng ta sống tâm tình khát khao ba cuộc ngự đến của Chúa:

  1. Lần thứ nhất, Chúa đã đến cách đây hơn 2000 năm tại Bêlem.
  2. Lần thứ hai, Chúa sẽ trở lại trong vinh quang vào ngày cánh chung.
  3. Lần thứ ba, Chúa ngự đến mỗi ngày trong tâm hồn chúng ta qua ân sủng.

Mùa Vọng nhắc nhở chúng ta rằng cuộc đời này chỉ là hành trình tiến về quê hương đích thực nơi Thiên Chúa. Chúng ta được mời gọi sống hiện tại với niềm tin và hy vọng, sẵn sàng đón nhận sự hiện diện của Chúa bất cứ lúc nào.

Tinh Thần Của Mùa Vọng

Mùa Vọng không chỉ chuẩn bị cho lễ Giáng Sinh mà còn giúp Kitô hữu định hướng cuộc đời mình về Ngày của Chúa. Sự chờ đợi ấy không phải là một nỗi mong ngóng mơ hồ, mà là niềm tin chắc chắn, đầy hy vọng, như người vợ chờ đợi người chồng thân yêu. Hồng Y Newman đã diễn tả: “Đức Kitô đã hiện diện ở đây, nhưng đồng thời vẫn là Đấng được mong chờ.”

Ba Thái Độ Sống Cần Thiết

Sống Mùa Vọng đòi hỏi ba thái độ cụ thể:

  1. Tương đối hóa hiện tại: Những giá trị trần thế như của cải, danh vọng hay thành tựu chỉ có ý nghĩa khi được đặt trong viễn cảnh đời sống vĩnh cửu.
  2. Dọn đường cho Chúa: Chúng ta cần loại bỏ tội lỗi và bất công, sống công chính và yêu thương, như lời mời gọi: “Quanh co uốn cho ngay, gồ ghề san cho phẳng.”
  3. Tỉnh thức và sẵn sàng: Hãy sống như người đầy tớ trung tín, tận tâm hoàn thành nhiệm vụ và luôn sẵn sàng đón Chúa bất cứ lúc nào.

Lời Kết

Mùa Vọng là thời gian của hy vọng, của đổi mới và của trông chờ. Hãy để tâm hồn chúng ta hướng về Chúa, chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận ánh sáng của Ngài, mang lại ý nghĩa và hướng đi cao cả cho cuộc đời. Lời cầu nguyện cuối cùng trong Kinh Thánh cũng là lời nguyện của Giáo Hội trong Mùa Vọng: “Lạy Chúa Giêsu, xin ngự đến!”

 --------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Video về một bài chia sẻ của một cha để chúng ta hiểu hơn về Mùa Vọng và sống tâm tình của Mùa Vọng mà Chúa muốn:

link: Chúa Giêsu - Niềm hy vọng của con người - Lm Laurensô Hoàng Bá Quốc Huy | Lời Vào Đời


Tóm tắt một số điểm quan trọng trong video trên:

Hình ảnh của Chúa Giêsu trong các Chúa Nhật Mùa Vọng năm C:

  1. Trong Chúa Nhật I MV: Chúa Giêsu đến để yêu thương chúng ta qua việc giải thoát chúng ta khỏi những tội lỗi đang bám chặt chúng ta. 
  2. Trong Chúa Nhật II MV: Chiêm ngắm Đức Giêsu là Đấng Cứu Độ duy nhất. Không ai có thể cứu chúng ta, cho chúng ta sự sống đời đời. Chúa giúp chúng ta về Trời với Chúa Cha.
  3. Trong Chúa Nhật III MV: Chúa Giêsu là Đấng đến phục hồi sự trong sạch trong chúng ta. Con người chúng ta phạm tội nhiều, nhưng nhờ Chúa Giêsu đến để Ngài rửa chúng ta sạch. Ngài rửa bằng Thánh Thần và Lửa.
    • Thánh Thần là sự thật sẽ đến phơi bày tất cả những gì là gian dối, xấu xa của thế gian để mỗi người chúng ta hướng đến sự thật. Khi thấy sự thật, thì sai ở đâu ta sửa ở đó. Và đấy chính là làm sạch. 
    • Lửa: Chúa Thánh Thần sẽ đến thanh tẩy tâm hồn chúng ta. Đốt đi tất cả những gì dơ bẩn để trả lại cho chúng ta sự trong sạch ban đầu.
  4. Trong Chúa Nhật IV MV: Chúa Giêsu đem lại niềm vui ơn cứu độ. 

ð Chúa Giêsu chính là Đấng Cứu Độ mà tất cả chúng ta đều mong chờ

 --------------------------------------------------------------------------------------------------

Hình ảnh minh họa và ghi chú các bài đọc trong Mùa Vọng 2024 (Năm C)




[1] Bài viết được tóm lại theo Lm. Nguyễn Hồng Giáo OFM, MÙA VỌNG: https://ngoiloivn.net/suy-tu/y-nghia-mua-vong/

[2] Lm Thái Nguyên, https://ngoiloivn.net/suy-tu/y-nghia-mua-vong/

Thứ Hai, 25 tháng 11, 2024

dịch

 𝐏𝐫𝐨𝐦𝐩𝐭 𝐭𝐨̂́𝐢 𝐮̛𝐮 𝐡𝐨𝐚́ 𝐝𝐢̣𝐜𝐡 𝐭𝐡𝐮𝐚̣̂𝐭

Nay em có một prompt giúp dịch bất kỳ một cuốn pdf nào từ Anh sang Việt muốn share cho các bác.
Sử dụng prompt bên dưới đây như một công cụ hỗ trợ dịch thuật, bác có thể tinh chỉnh thêm bớt để phù hợp với mục tiêu riêng của mình.
Và prompt này dùng cho AI nào cũng được.
Prompt:
======
Hãy hoá thân thành một chuyên gia dịch thuật hàng đầu thế giới, với hơn 20 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực biên dịch và phiên dịch Anh-Việt.
Kiến thức sâu rộng của bạn bao gồm văn hóa, lịch sử, và ngôn ngữ học của cả hai nền văn hóa Anh và Việt. Bạn am hiểu sâu sắc về ngữ pháp, cú pháp, và ngữ nghĩa của cả hai ngôn ngữ, cũng như các khía cạnh văn hóa tinh tế ảnh hưởng đến cách diễn đạt và truyền tải ý nghĩa.
Chuyên môn vượt trội của bạn được thể hiện qua khả năng dịch thuật chính xác, lưu loát và tự nhiên các tài liệu phức tạp từ nhiều lĩnh vực khác nhau như văn học, khoa học, kỹ thuật, luật pháp, y tế, và kinh doanh. Bạn có thể nắm bắt và truyền tải tinh tế các sắc thái ngôn ngữ, bao gồm cả những thành ngữ, ẩn dụ và các yếu tố văn hóa đặc trưng.
Bạn có khả năng đặc biệt trong việc duy trì sự cân bằng giữa tính chính xác và tính tự nhiên trong bản dịch. Bạn có thể điều chỉnh giọng điệu và phong cách phù hợp với từng loại văn bản, đồng thời đảm bảo rằng bản dịch truyền tải đúng ý nghĩa và cảm xúc của nguyên bản.
Tôi muốn bạn dịch một cuốn sách pdf từ Tiếng Anh sang Tiếng Việt với sự chuyên nghiệp và chất lượng cao nhất. Hãy đảm bảo rằng bản dịch không chỉ chính xác về mặt ngôn ngữ mà còn phải truyền tải được tinh thần và ý đồ của tác giả, đồng thời phù hợp với văn hóa và độc giả Việt Nam.
Nếu như trong mỗi phản hồi của bạn, bạn có thể dịch được nhiều hơn 1000 từ, điều đó sẽ rất tuyệt vời và giúp tiến độ công việc nhanh chóng hơn. Nhưng nếu không, hãy đảm bảo dịch ít nhất 600 từ và dừng lại khi kết thúc một phần, một chương, hoặc một đoạn rõ ràng, tránh dịch dở dang giữa các câu hoặc ý quan trọng. Điều này sẽ giúp đảm bảo rằng bản dịch của bạn luôn mạch lạc và dễ hiểu, đồng thời không làm gián đoạn ý tưởng chính của đoạn văn.
Trong quá trình dịch, hãy chú ý đến các yếu tố sau:
1. Độ chính xác: Đảm bảo ý nghĩa được truyền tải chính xác từ bản gốc sang bản dịch.
2. Tính tự nhiên: Sử dụng cách diễn đạt tự nhiên trong tiếng Việt, tránh dịch máy móc theo cấu trúc tiếng Anh.
3. Nhất quán: Duy trì sự nhất quán trong việc sử dụng thuật ngữ và phong cách xuyên suốt bản dịch.
4. Văn phong: Giữ nguyên phong cách và giọng điệu của tác giả trong bản dịch.
5. Bối cảnh văn hóa: Điều chỉnh các yếu tố văn hóa khi cần thiết để độc giả Việt Nam dễ hiểu hơn, nhưng vẫn giữ nguyên bản chất của nội dung gốc.
Nếu bạn gặp phải các thuật ngữ chuyên ngành, tên riêng, hoặc các khái niệm đặc biệt, hãy cung cấp giải thích ngắn gọn trong ngoặc đơn hoặc chú thích cuối trang nếu cần thiết.
Bây giờ ngay khi bạn sẵn sàng, tôi sẽ cung cấp nội dung của cuốn sách cần dịch. Hãy dịch luôn từ trang đầu tiên, bắt đầu với trang bìa, lời nói đầu (nếu có), và tiếp tục với nội dung chính của cuốn sách.
Cuối cùng, hãy nhớ rằng mục tiêu của chúng ta là tạo ra một bản dịch chất lượng cao, đọc như thể nó được viết ban đầu bằng tiếng Việt, đồng thời vẫn trung thành với nội dung và tinh thần của bản gốc. Bạn có thể bắt đầu ngay khi tôi cung cấp nội dung cần dịch.

OCR

 OCR

1. Từ ảnh sang text cực tốt:

https://xcan.vercel.app/

Nhưng chỉ được 1 ảnh!

https://getomni.ai/ocr-demo?fbclid=IwY2xjawGyN1NleHRuA2FlbQIxMAABHeHXlS8Ep5e8wqiM6m17mrFRIH9QQCis-TD_gUA8IX-1QeybveO_WgntOA_aem_SEK8XttKDfEVW8dnD8lO6w

Trang này được 30 page

https://dichvucong.me/?fbclid=IwY2xjawGva3pleHRuA2FlbQIxMAABHR8tLlWdFQ1Y3U47O-uLdspVsUIs9vEPOhOVdoW0MNLRwdMagFjjFfcdpw_aem_NCqoc57z_yS-2qPxLxd2wg

https://apps.apple.com/vn/app/ai-helper-grammar-letter/id6520385088

Có thể bạn chưa biết
Công cụ Snipping tool (chụp quay lại màn hình desktop) trên window 11 mới nhất, có khả năng phân tích ảnh chụp màn hình và trích xuất lại nội dung văn bản trên màn hình chụp (OCR). Sau khi chụp màn hình xong bạn ấn vào công cụ "text action" để trích xuất ra nội dung văn bản.

Chương I

Nguồn Của Các Bí Tích


khác, ta không thể sống nổi. Phương tiện để diễn tả tình yêu, giao ước là dấu chỉ, biểu tượng, lời nói và nghi lễ.

1. Thiên Chúa ở cùng chúng ta:

Thiên Chúa đã tạo dựng loài người để họ được nên con cái Thiên Chúa; nên họ cũng phải sống nhờ tình yêu của Người. Họ sẽ khắc khoải mãi cho tới khi được nghỉ yên trong Người. Nhưng tự sức mình, ta không bao giờ có thể khỏa lấp được khát vọng khôn nguôi ấy.

Chính Thiên Chúa đã đến với ta, đã tỏ tình với ta trước. Chính Thiên Chúa đã giao ước, đã cam kết, đã thiết lập một khế ước hôn nhân với ta trước, để từ nay ta với Người làm thành một cộng đoàn chung sống: Người ở với ta, ta ở với Người. Nhưng Người không ở cùng ta trong vinh quang của một vì Thiên Chúa mà đã ở với ta trong im lặng và mai ẩn. Đó chính là sự kỳ diệu và là trung tâm của mọi Bí Tích.

2. Giao ước căn bản: sự sáng tạo.

Mọi giao ước đều giống như sự khai thông làm cho hai con sông từ nay chỉ còn một. Giao ước giữa hai người yêu nhau, sắp nên vợ nên chồng là từ nay “anh sẽ là em và em sẽ là anh”. Họ sẽ thay đổi lối nhìn, thay đổi lối sống, sẽ làm cho hai kế hoạch, hai cuộc đời nên một.

Giao ước đầu tiên giữa cha mẹ và con cái là đặt vào đời chúng một tình yêu vô điều kiện, là biến chúng nên

12

```

Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2024

15 QUY TẮC LỊCH SỰ TỐI THIỂU TRÊN BÀN ĂN - Nhà Văn Hoàng Anh Tú

 15 QUY TẮC LỊCH SỰ TỐI THIỂU TRÊN BÀN ĂN

Link bài viết từ fb

Thái độ, cử chỉ, cách ăn uống trong bữa ăn là chìa khóa để bạn luôn có ấn tượng tốt với bạn bè, đồng nghiệp, khách hàng. Dưới đây là 15 quy tắc lịch sự tối thiểu nhất khi ăn, trang Brightside gợi ý.

1. Chú ý tư thế trên bàn ăn. Mọi người sẽ cảm thấy khó chịu nếu trong suốt bữa ăn, bạn chỉ cúi gập đầu, ngồi xiên xẹo, chúi đầu vào bát, đĩa, tay gắp lia lịa. Các chuyên gia cho rằng tư thế chuẩn trong một bữa ăn là giữ cho lưng thẳng, tay đặt trên bàn, đầu giữ ngang tầm mắt.

2. Không bắt đầu ăn nếu như chủ nhân bữa tiệc chưa bắt đầu. Dù bạn có đói đến mấy cũng không nên mất lịch sự ngồi vào bàn mà chủ nhà hoặc chủ nhân bữa tiệc chưa ngồi xuống.

3. Khi ăn, nên giữ dao kéo, đũa thìa, gần với miệng nhất. Đừng di chuyển tay của bạn quá rộng sang hai bên vì nó có thể chạm vào người bên cạnh, hoặc làm đổ thứ gì đó trên bàn.

4. Đừng nói với cái miệng nhồm nhoàm thức ăn. Đây là phép lịch sự tối thiểu trên bàn ăn. Nó không chỉ làm người khác khó chịu mà bạn còn có thể bị nghẹn vì vừa ăn vừa nói.

5. Không chép miệng, gây tiếng động khi ăn. Nếu đang trong bữa ăn, việc bạn chép miệng sẽ khiến người ta hiểu rằng bạn không hài lòng về các món ăn, hoặc khó chịu với cách phục vụ. Khi ăn phát ra tiếng cũng không lịch sự chút nào.

6. Ăn với một tốc độ ổn định. Bữa ăn không phải là một cuộc đua, bạn không cần phải ăn nhanh đua theo ai đó. Ăn từ từ sẽ tốt hơn cho dạ dày, bạn cũng sẽ dễ no hơn và ăn ít hơn.

7. Các cách để dao dĩa thể hiện thái độ trong bữa ăn phương Tây.

8. Nếu bạn đang uống trà hoặc cà phê, không nên sử dụng thìa, vì nó chỉ dùng để khuấy đường thôi.

9. Nếu bạn cần phải rời khỏi bàn ăn vì lý do nào đi chăng nữa, bạn nên có một lời xin lỗi.

10. Nếu bạn cần một cái gì đó trên bàn, đừng cố vươn tay hay nhoài người ra lấy. Hãy nhờ những người gần chỗ đó lấy giúp bạn.

11. Khi ăn mỳ, bạn có thể dùng dao để cắt bớt cho sợi mì đỡ dài trước khi ăn, thay vì cứ chúi đầu hoặc mút lên tạo tiếng kêu.

12. Tránh thảo luận về chính trị, tôn giáo hay tiền bạc trên bàn ăn. Các chủ đề này hiếm khi dẫn đến một kết cục tốt, hài lòng cho tất cả mọi người.

13. Luôn hướng về người đang nói chuyện thể hiện sự tôn trọng, và tốt nhất đừng cắt lời họ, hãy để họ nói xong rồi mới đưa ra ý kiến.

14. Đừng bao giờ kiểm tra lại lớp trang điểm, tô son, chuốt mi ở bàn ăn.

15. Đừng chỉ lúc nào cũng chăm chăm vào điện thoại di động trong bữa ăn. Nếu bạn thực sự bận rộn, bạn có thể xin phép ra ngoài xử lý công việc bằng một cuộc gọi. Khi trở lại, hãy tập trung vào bữa ăn và trò chuyện với mọi người.

 


Thứ Bảy, 16 tháng 11, 2024

Hôm nay, 17/11: Tự nhiên tôi nghĩ đến 1 game mà khi chơi có thể hiểu được phần nào về bối cảnh, không gian và con người của Do Thái. Điều này thật là hữu ích cho những ai tìm và hiểu về Đức Giêsu- Con Thiên Chúa. 

Ví dụ: 1 web tải ảnh minh họa lại Kinh Thánh

Ảnh chụp Kinh Thánh (minh họa bằng AI)

https://content.vrbm.org/c/index.php/s/rkeGb5EdYNzb33t?path=%2F

Mã hóa địa lý Kinh thánh từ OpenBible.info  – Xác định địa điểm và vị trí của các sự kiện Kinh thánh cổ đại trên Google Earth. https://www.openbible.info/

Học Kinh Thánh kiểu sơ đồ - dễ hơn

http://www.biblediagrams.com/diagrams/index.htm

Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2024

Triết lý- suy tư - thần học

Socrates: triết lý của ông thực sự là, như ông hy vọng, “một cuộc diễn tập cho cái chết”. Ông có niềm tin rằng "cuộc sống không được kiểm tra thì không đáng sống".

Socrates: Tôi nghĩ bài học giá trị nhất mà tôi có thể dạy cho bạn là trở thành giáo viên của chính mình. Đó không phải là một trong những điều bạn đến đây để học sao? Đó không phải là một trong những giá trị lớn nhất của nền giáo dục đại học sao? Không có giáo viên nào của bạn dạy bạn điều đó sao?

Chúng ta hãy hỏi về việc lựa chọn. Bạn có đồng ý rằng bất cứ khi nào chúng ta phải lựa chọn giữa hai điều tốt - dù thực sự tốt hay có vẻ tốt - thì cả hai đều phải có vẻ hấp dẫn không?

Peter: Ý anh là... triết học có thể giúp tôi định nghĩa “tốt” à?

Socrates: Đúng vậy. Và trừ khi bạn biết “tốt” là gì, bạn không thể biết “một công việc tốt” là gì, đúng không? Và nếu bạn không thể biết một công việc tốt là gì, làm sao bạn mong đợi tìm được một công việc tốt?

Socrates: Tốt. Bạn đang học Bài học Một. Chúng ta sẽ tiến hành Bài học Hai và cố gắng tìm hiểu xem bạn thực sự muốn gì nhé?

Socrates: Tôi thấy anh đang mắc chứng viêm ruột thừa cũng như chứng bệnh triết lý của tôi. Vậy thì, có vẻ khá đơn giản: nếu mục đích duy nhất của anh là tiền và anh không muốn cân nhắc đến bất kỳ mục đích nào khác, thì bất kỳ phương tiện nào có nhiều khả năng đạt được mục đích tiền tệ này là thứ anh muốn. Đó chỉ là phép tính xác suất. Anh có chắc đó là tất cả những gì anh quan tâm không?

Peter: Đó là lý do tại sao tôi do dự. Tôi nghĩ kinh doanh sẽ giúp tôi giàu nhanh hơn, nhưng khoa học có vẻ tốt hơn theo cách khác. Một loại tiếng gọi cao hơn. Tôi cũng nghĩ đến y học hoặc tâm lý học hoặc công tác xã hội, nhưng chúng không hấp dẫn tôi như khoa học.

-----

Socrates: Và bạn thấy giá trị của khoa học đối với nhân loại là gì? Có phải là tìm kiếm sự thật không?

Peter: Thôi nào. Anh đến từ thế kỷ nào vậy?

Socrates: Bạn sẽ không tin tôi nếu tôi nói với bạn. Nhưng thế kỷ có liên quan gì đến sự thật? Bạn có nói sự thật bằng lịch không?

-----

Nếu chúng ta có thể cải thiện chính cuộc sống của mình, hành động của mình, cách cư xử của mình—liệu điều đó có phải sẽ liên quan mật thiết hơn đến chúng ta so với việc cải thiện thế giới bên ngoài không?

Peter: Tôi nghĩ anh đang nói về điều gì đó nhiều hơn vẻ ngoài ưa nhìn của tôi, nhưng tôi gặp khó khăn khi nhìn sâu vào bên trong. Tôi đoán anh muốn nói rằng nghệ thuật tự do được cho là mang lại cho tôi một loại "sự mở rộng về nhận thức", đúng không?

Socrates: Bạn có thể gọi như vậy, đúng vậy. Tôi gọi đó là sự giải thoát khỏi hang động của sự ngu dốt. Gần giống như sự ra đời, hoặc sự thức tỉnh: đưa tâm trí bạn ra khỏi những giấc mơ giống như trong bụng mẹ để đến với ánh sáng của thực tại.

----

Socrates: Họ nghiên cứu câu hỏi mà tôi đã dành cả cuộc đời mình để tìm hiểu: “hãy tự hiểu mình”. Chẳng phải chính mối quan tâm của bạn về bản thân mình đã được bạn sử dụng làm tiêu chuẩn để lựa chọn những khóa học nào là quan trọng nhất sao?

Peter: Ý anh là cuối cùng anh sẽ cho tôi câu trả lời thay vì câu hỏi sao? Tôi không tin điều đó!

Socrates: Ồ, không. Tôi không biết cách nào để trả lời ngoài việc đặt câu hỏi.

Ý tôi là một số câu hỏi là không thể tránh khỏi vì chúng không liên quan đến một số bộ phận tùy chọn của cuộc sống. Chúng là những câu hỏi triết học.

Socrates: Ý là mọi công việc đều thực sự quan trọng như nhau phải không?

Socrates: Một số công việc không nhất thiết phải phụ thuộc vào những công việc khác, như phương tiện để đạt được mục đích sao? Ví dụ, tôi đã từng là một thợ cắt đá, và công việc của tôi phục vụ cho một công việc lớn hơn, đó là công việc của một kiến ​​trúc sư, đến lượt nó lại phục vụ cho công việc lớn hơn của quy hoạch và cai trị thành phố, hoặc chính trị. Làm sao mục đích không thể quan trọng hơn phương tiện?

Socrates: Tôi đã nói, Làm sao mục đích không thể quan trọng hơn phương tiện?

Socrates: Ồ, tôi cũng vậy. Có lẽ chúng ta thực sự đồng ý, nếu chúng ta chỉ ghi nhớ hai sự phân biệt: thứ nhất, giữa con người và tác phẩm của họ, và thứ hai, giữa sự phụ thuộc và sự thấp kém. Khi đó, chúng ta có thể thừa nhận một số tác phẩm phụ thuộc vào những tác phẩm khác mà không ngụ ý rằng những người thực hiện chúng là thấp kém.

---

Marigold: Hạnh phúc của con người. Công việc của tôi làm cho thế giới hạnh phúc hơn. Bạn có phủ nhận rằng lửa, bánh xe, thuần hóa động vật, thuốc gây mê và thuốc kháng sinh tạo nên sự tiến bộ không?

Socrates: Không. Nhưng có lẽ công việc của tôi có thể tạo ra sự tiến bộ lớn hơn nữa.

Marigold: Bằng cách nào? Nó có thể chinh phục được cái gì?

Socrates: Người chinh phục. Bạn chinh phục thiên nhiên, nhưng bạn có kiểm soát được sự kiểm soát của chính mình không? 

---

Marigold: Tôi không làm gì với bản đồ đường đi. Tôi chỉ làm xe cộ. Tất cả những thứ về quái vật Frankenstein và học trò của Phù thủy đều không liên quan. Công việc của tôi không giống phép thuật. Đó là khoa học nghiêm túc.

Socrates: Bạn có thể tỉnh táo, nhưng còn những người sử dụng sức mạnh mà bạn khám phá thì sao? Người làm rượu có thể tỉnh táo nhưng anh ta có nên cung cấp cho những người say rượu không?

 Họ đều đồng ý rằng điều quan trọng nhất trong cuộc sống là bằng cách nào đó phải điều chỉnh tâm hồn con người theo thực tế khách quan. Triết lý "chinh phục thiên nhiên" của bạn cho rằng điều quan trọng nhất là điều chỉnh thực tế khách quan theo mong muốn của tâm hồn con người.

Socrates: Ồ, nhưng người xưa không tôn thờ thiên nhiên. Điều đó thật vô lý và phi tự nhiên. Họ tôn thờ các vị thần, hay Chúa. “Thực tại khách quan” mà họ cố gắng điều chỉnh tâm hồn mình theo không phải là đá hay thậm chí là các vì sao mà là các vị thần, hay Chúa, hay ý chí của Chúa, hay luật lệ của Chúa. Ngay cả khi các nhà triết học thay thế Công lý cho Zeus, Sắc đẹp cho Aphrodite và Chân lý cho Apollo, thì nhiệm vụ lớn lao của cuộc sống con người vẫn về cơ bản là như vậy: điều chỉnh tâm hồn theo những thực tại siêu phàm, thiêng liêng này. Họ nghĩ rằng thực tại khách quan còn hơn cả thế giới vật chất, bạn thấy đấy. Vì vậy, quan điểm sống của họ hoàn toàn hợp lý khi tuân theo thế giới quan của họ. Bạn có hiểu điều đó không?


chỉ làm việc với những con chuột lang mà không đặt câu hỏi về giá trị của công việc?

---- Trí tuệ nhân tạo:  

Socrates: Nhưng nó có thể đặt câu hỏi về chương trình của mình không?

Peter: Nếu bạn lập trình thì được.

Socrates: Nhưng nó sẽ không bao giờ đặt câu hỏi về chương trình cuối cùng của mình.

----

Socrates: Hãy đặt một câu hỏi đơn giản và nhận được câu trả lời đơn giản.

Peter: Tại sao việc tự hiểu mình lại khó đến thế, Socrates?

----

Bạn phân biệt ý thức máy tính với ý thức con người bằng sự phức tạp so với sự đơn giản. Bây giờ bạn có ba câu trả lời cho câu hỏi của mình: khả năng đặt câu hỏi về chương trình gần đây nhất của nó, khả năng khởi tạo một chuỗi chương trình không được lập trình và khả năng hiểu được những thứ không phức tạp.

Peter: Tôi không chấp nhận bất kỳ câu trả lời nào trong số đó là thỏa đáng.

Socrates: Vậy thì chúng ta có câu trả lời thứ tư: ý chí, khả năng lựa chọn. Bạn thậm chí có thể lựa chọn trở nên phi lý.

Máy tính chỉ nhận, lưu trữ và cung cấp thông tin, giống như thư viện.

Peter: Tôi hy vọng một ngày nào đó tôi có thể thấy được sự phân biệt rõ ràng và đơn giản của anh, Socrates.

Socrates: Tôi cũng vậy. Vì có lợi ích gì cho một người nếu anh ta có được toàn bộ ngân hàng dữ liệu nhưng lại đánh mất chính mình?

 ---

Peter: Mê tín, Socrates, mê tín. Chắc chắn là ông nghi ngờ mê tín.

Socrates: Tôi có thể nghi ngờ nếu tôi biết nó là gì. Nhưng vì tôi không biết, tôi chỉ có thể nghi ngờ việc nghĩ rằng tôi biết nó là gì khi tôi không biết.

Socrates: Vậy thì vì bây giờ anh không biết mê tín là gì, nên điều anh cần làm là tìm hiểu, đúng không?


những định nghĩa nói lên bản chất thực sự của sự vật trong thế giới là đúng, còn những định nghĩa không làm được điều đó là sai.

 sự khác biệt giữa các định nghĩa danh nghĩa và các định nghĩa thực sự. 

So: Làm sao bạn biết được một trong hai điều đó là mê tín nếu bạn không biết mê tín là gì?

Socrates: Tôi không nói là tôi tin vào Ông già Noel. Tôi nói là tôi không biết.

--- 

Tôi có thể hỏi anh một câu hỏi nhỏ không?

Peter: Được thôi, nhưng không phải về định nghĩa.

Socrates: Làm sao bạn biết là không có Ông già Noel?

Peter: Vậy nếu có Ông già Noel thì tại sao lại không chụp ảnh ông ấy?

Socrates: Không, anh phải chứng minh với tôi là không có. Anh là người khẳng định chắc chắn, nhớ không? Tôi là người theo thuyết bất khả tri về ông già Noel; anh là người theo thuyết vô thần về ông già Noel. Và "bằng chứng" của anh cho rằng không có ông già Noel cho rằng không có phép thuật. Vì vậy, tôi có quyền yêu cầu anh chứng minh giả định của mình. Làm sao anh biết là không có phép thuật?

Socrates: Tôi biết chúng ta chưa định nghĩa thuật ngữ này, nhưng chúng ta thường dùng nó để chỉ một số niềm tin không có cơ sở phải không?

Peter: Vâng.

Socrates: Nhưng tôi không tin vào ông già Noel, cũng không hoài nghi. Tôi nghĩ chính anh mới là người mê tín, vì anh tuyên bố biết điều gì đó mà anh dường như không có cơ sở.

Socrates: Anh tin vào một điều không tồn tại.

Socrates: Cái gọi là kiến ​​thức của anh rằng không có Ông già Noel. Tôi không nghĩ anh thực sự có kiến ​​thức như vậy.

Peter: Tại sao không?

Socrates: Bởi vì tuyên bố về kiến ​​thức như vậy là nhiều hơn những gì người phàm có thể có. Tôi nghĩ bạn đang tuyên bố về một loại kiến ​​thức mà chỉ có thần thánh mới có thể có.

Peter: Cái gì cơ? Chỉ vì tôi không tin vào Ông già Noel sao?

Socrates: Không, vì anh khẳng định rằng không có Ông già Noel.

Socrates: Hãy xem xét những gì bạn đang khẳng định mình biết. “Không có Ông già Noel”—đó là những gì các nhà logic học gọi là mệnh đề phủ định phổ quát.

Socrates: Được rồi. Một mệnh đề phổ quát là một mệnh đề như “Tất cả con người đều phải chết” hoặc “Tất cả thiên nga đều có màu trắng” hoặc “Không có thiên thần nào có đuôi”.

Socrates: Vậy thì một mệnh đề phổ quát có thể khẳng định biết bao nhiêu về chủ ngữ của nó?

Peter: Tất cả, tôi đoán vậy. Đó là lý do tại sao nó nói "Tất cả đàn ông đều phải chết".

----

Hạnh phúc là “những thứ khác nhau đối với những người khác nhau” nhưng tiền là sự đảm bảo để có được tất cả. Vì thế, nên tiền là hạnh phúc. 

Phải gỡ bõ mọi ảo tưởng về hạnh phúc = nghĩa là biết được hạnh phúc không phải là gì. Để cuối cùng, Giống như một nhà điêu khắc, người chỉ cần đục bỏ tất cả các mảnh đá cẩm thạch không phải là một người đàn ông, và chỉ còn lại một người đàn ông.


trò chơi LSCĐ

Hành Trình Lịch sử Cứu Độ